RuFei♔

Đồng Tiền Khám Thế


6631891299911008273

Đồng Tiền Khám Thế

Tác giả: Mộc Tô Lý

Edit & Beta: Ru – Fei

Văn Án

Thiên Hi năm thứ hai mươi ba, tin đồn vị quốc sư thần thông quảng đại trong triều đột ngột dính kiếp nạn lớn, phải bế quan tu dưỡng bay khắp phố lớn ngõ nhỏ khiến bách tính bốn phương lén lút vỗ tay ăn mừng.

Tháng mười một cùng năm, tại phủ Huy Châu thuộc huyện Ninh Dương xuất hiện thêm một tăng nhân trẻ tuổi.

Pháp hiệu người này là Huyền Mẫn, tuy mất toàn bộ kí ức nhưng lại rất am hiểu thuật phong thuỷ, ngay ngày đầu đặt chân đến Ninh Dương đã thẳng tay diệt trừ một tòa nhà ma ám. Tiết Nhàn đang ẩn náu trong đó cũng xui xẻo bị hắn hốt đi luôn.

Bắt đầu từ đây, kẻ xưa kia từng “thượng phá thiên, hạ động địa”* Tiết Nhàn liền có thêm một mục tiêu mới.

(*trên thì đâm thủng trời, dưới thì rung chuyển đất)

Làm thế nào để con lừa trọc ngu ngốc chỉ được cái mã ngoài kia nhanh nhanh nhắm mắt xuôi tay mỉm cười nơi chín suối.

Tiết Nhàn: “Ngươi không vui, ta liền sung sướng. Ngươi viên tịch, ta sẽ cười đến chết luôn.”

Huyền Mẫn: …

Cố sự về một cao tăng công lạnh lùng cấm dục (điêu đấy) và một tiểu thụ tính tình quái đản dở hơi.

Mục lục

1 | 2 | 3 | 4 | 5

….

….

101 | 102

(fanart do Duy Nặc vẽ, chưa xin per cả truyện lẫn tranh nên bà con cô bác thương tình đừng report ;A; )

[Đoản văn] Anh em ruột thì tiền nong cũng phải rõ ràng


Anh em ruột thì tiền nong cũng phải rõ ràng

by Mẫu Chi

(Phi Phi: Tác giả nhẫn tâm, mất công viết huynh đệ song sinh xôi thịt văn mà không viết thành truyện dài luôn đee >__<)

Đọc tiếp »

Trường Dạ Vị Ương – Phần Kết


Phần Kết

Đó là một chiều đẹp trời, nắng vàng ấm áp, gió biển hiu hiu thổi khiến cả người lâng lâng. Nhưng mà Tưởng Tiệp dắt cún cưng đi dạo đã hai giờ liền rồi, chân thấy mỏi, mắt cũng bị mặt trời chiếu đến nhức nhối. Cậu khom lưng xuống xoa đầu A Lang:

“Nè, mày ra ngoài đã hai tiếng rồi đấy, vẫn ham chơi chưa muốn về sao?”

Đọc tiếp »

Trường Dạ Vị Ương – Chương 58


[58]

Mũi kim tiêm dài mảnh xuyên qua làn da tái nhợt, chích vào tĩnh mạch xanh xao của Tưởng Tiệp. Bác sĩ tập trung quan sát ống truyền dịch, dòng chảy của dung dịch bên trong ống không được thuận lợi cho lắm, bèn duỗi tay búng vài cái, đến khi chất thuốc nước lưu thông theo mũi kim tiến vào cơ thể cậu mới ngồi xuống phía đối diện:

“Không ngờ cậu chính là tên nhóc Tưởng Tiệp khiến lão Chu tới mạng cũng chẳng thiết, bằng mọi giá phải đi gặp cho được!”

Đọc tiếp »

Trường Dạ Vị Ương – Chương 57


[57]

Hai ngày sau, không ai có thể ngờ, Tưởng Tiệp ăn được non nửa bát cháo mà ông Tưởng bón cho, lại không hề nôn ra. Cậu mỉm cười với ba mình, làm ông chỉ biết vội quay người đi, dùng lòng bàn tay quệt quệt khóe mắt, tay còn lại đang bưng bát cháo cũng run bần bật. Dần dần, cơ thể Tưởng Tiệp không còn quá kháng cự thức ăn nữa, cứ cách một khoảng thời gian lại có thể ăn một chút thức ăn loãng, bác sĩ cũng không còn vẻ mặt nghiêm trọng, thậm chí mừng rỡ thông báo với mọi người rằng các chỉ số sức khỏe của Tưởng Tiệp bắt đầu có chiều hướng ổn định lại. Giữa tháng ba, trong không khí chuẩn bị đón mùa xuân tới, bầu trời lại như đùa giỡn mà rắc xuống một màn tuyết mỏng. Đó là ngày thứ một trăm kể từ khi Chu Chính mất, cũng là hơn sáu tuần tính từ lúc Tưởng Tiệp nằm viện chữa trị, cuối cùng cậu cũng được đồng ý cho ra viện.

Đọc tiếp »

Trường Dạ Vị Ương – Chương 56


[56]

“Nếu tôi nói anh ấy thật sự đã mất, cậu sẽ tin ư?”

Giang Sơn quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Tưởng Tiệp, hốc mắt cậu thâm quầng vì thức trắng nhiều đêm, chiếc cằm đã gầy tới mức nhọn vào, Tưởng Tiệp khe khẽ lắc đầu.

Đọc tiếp »

Trường Dạ Vị Ương – Chương 55


[55]

Tưởng Tiệp quay lưng về phía cửa, nằm co quắp trên mặt đất như con tôm, toàn thân co giật vì đau đớn. Giang Sơn vội chạy đến ôm lấy cậu từ đằng sau, lật cậu lại, mặt Tưởng Tiệp đỏ rực khác thường, nhiệt độ cơ thể nóng cháy, ôm vào lòng chẳng khác nào lò than, Giang Sơn cảm thấy dường như lồng ngực mình cũng sắp bị nung chảy.

Đọc tiếp »